Điện thoại di động và việc tham dự các nghi thức Tôn giáo

Với người Công giáo, Nhà thờ và những Thánh Tượng là biểu trưng của sự thiêng liêng nhất trong mỗi cộng đoàn giáo xứ, là nơi mọi người tề tựu tham dự việc cử hành các nghi lễ thờ phượng Thiên Chúa. Do đó, sự trang nghiêm luôn là yếu tố đã được mặc định và nằm lòng trong mỗi giáo dân.

  1. Đặt vấn đề

Cùng với Internet, Facebook… thì điện thoại di động cũng là một trong những thành tựu truyền thông mang tính đột phá trong xã hội văn minh. Không ai có thể phủ nhận tính năng ưu việt của chiếc điện thoại di động về sự tiện lợi khi ta có thể dùng mọi lúc, mọi nơi, giúp con người trao đổi thông tin một cách gián tiếp nhưng vẫn đảm bảo được việc truyền tải thông điệp khi giao tiếp

Phải nói rằng, thời đại ngày nay, điện thoại di động là một trong những phương tiện truyền thông giao tiếp mang tính phổ cập và giúp con người gần gũi nhau hơn. Tuy nhiên, ngoài những ưu điểm thì những hạn chế của chiếc điện thoại di động cũng luôn song hành; nhất là về hành vi và văn hóa của người sử dụng điện thoại di động đã và đang gây ra những bức xúc trong đời sống xã hội. 

  1. Lời bàn

Trong khuôn khồ bài viết này, chỉ bàn đến hành vi sử dụng điện thoại khi chúng ta tham dự Thánh lễ hay tham dự các Nghi thức Công giáo. Xin gọi chung là tham dự Thánh lễ. Qua đó, chúng ta cùng nhau thảo luận về thái độ của người sử dụng điện thoại di động khi đến nhà thờ từ những góc nhìn về hành vi và văn hóa như sau:

  • Thứ nhất, người sử dụng điện thoại di động để điện thoại ở nhà, tắt nguồn hoặc điều chỉnh điện thoại của mình ở chế độ im lặng khi tham dự Thánh lễ:

Nhóm hành vi này thể hiện mức độ văn hóa ứng xử của người sử dụng điện thoại rất cao, được xem là kỹ năng ứng xử đúng mực với mọi người chung quanh, họ đã tự làm đẹp thêm hình ảnh của chính mình khi tôn trọng mọi người trong không gian tôn giáo – một không gian mà sự tĩnh lặng luôn là một tiêu chí được quan tâm hàng đầu. 

Khi người sử dụng điều chỉnh điện thoại ở chế độ im lặng trong lúc tham dự Thánh lễ thì từ máy của mình, họ vẫn tiếp nhận được 100% những nguồn thông tin như cuộc gọi nhỡ, tin nhắn và họ có thể kiểm tra lại ngay sau Thánh lễ, sau đó nếu cần thiết thì họ sẽ xử lý những thông tin cá nhân của mình.

  • Thứ hai, người sử dụng điện thoại di động điều chỉnh điện thoại ở chế độ rung khi tham dự Thánh lễ:

Thoạt nhiên, tưởng chừng như hành vi này là hành vi có ý thức. Tức là người sử dụng điện thoại di động nhận thức được rằng khi vào nhà thờ thì không nên để âm thanh điện thoại. Tuy nhiên, khi chúng ta xem xét hành vi này ở hai cấp độ khác nhau thì hành vi này có thể được xem là hành vi vừa có ý thức vừa thiếu ý thức:

– Cấp độ thứ nhất, khi có tín hiệu, máy điện thoại báo rung nhưng chủ máy không trả lời. Đây cũng có thể được xem là hành vi khá tích cực vì không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh khi tham dự Thánh lễ. Tuy nhiên, khi máy báo rung sẽ làm cho chính bản thân họ bị chia trí trong Thánh lễ.

– Cấp độ thứ hai, khi có tín hiệu đến, máy điện thoại báo rung và chủ máy trả lời theo những cách thường thấy là nhắn tin phản hồi, trả lời trực tiếp với giọng “nho nhỏ” hoặc ra ngoài nhà thờ để nghe. Hành vi này sẽ gây ra sự chú ý cho những người xung quanh và gây tác động đến sự nghiêm trang trong nhà thờ.

  • Thứ ba, người sử dụng điện thoại di động để điện thoại ở chế độ bình thường khi tham dự Thánh lễ:

Hành vi này tất nhiên bị xem là hành vi thiếu ý thức. Việc để điện thoại ở chế độ bình thường khi tham dự Thánh lễ rất dễ gây ra sự phiền phức cho mọi người xung quanh. Khi âm thanh của chiếc điện thoại của ai đó bất chợt vang lên sẽ làm cho không gian chung trong nhà thờ bị ảnh hưởng, mọi người đang dự lễ bị phân tâm do tập trung chú ý vào chủ nhân của chiếc điện thoại đang đổ chuông, từ đó sẽ làm cho không khí của Thánh lễ thiếu đi sự nghiêm trang cần thiết.

Những cảnh huống thực tế mà chúng ta có thể từng chứng kiến trong nhà thờ khi chiếc điện thoại của ai đó đổ chuông:

– Có những người tỏ ra rất bình tĩnh dập máy nhưng lại không tắt nguồn và không lâu sau đó điện thoại của họ lại tiếp tục đổ chuông.

– Có những người nghe máy và trả lời tại chỗ hoặc bước ra khỏi nhà thờ để nghe máy. 

– Có những người dập máy, sau đó nhắn tin phản hồi.

– Hoặc có những người do kỹ năng sử dụng máy chưa thành thạo, nhất là dòng điện thoại cảm ứng nên bị động ở trạng thái lúng túng gây ra sự chia trí cho mọi người.

Và tất cả những hành vi nêu trên sẽ gây ra ” hội chứng đám đông” mà biểu hiện bằng những lời xầm xì hay những cái nhìn ngao ngán của những người chung quanh.

Cho dù người sử dụng điện thoại trong nhà thờ có cách thức hành xử hoặc cố gắng biện minh về hành vi của mình như thế nào đi chăng nữa thì tựu trung, tất cả đều là những hành vi phản cảm mà thôi.

  1. Chia sẻ

Với người Công giáo, Nhà thờ và những Thánh Tượng là biểu trưng của sự thiêng liêng nhất trong mỗi cộng đoàn giáo xứ, là nơi mọi người tề tựu tham dự việc cử hành các nghi lễ thờ phượng Thiên Chúa. Do đó, sự trang nghiêm luôn là yếu tố đã được mặc định và nằm lòng trong mỗi giáo dân.  

Quan điểm xã hội học cho rằng mỗi người là độc nhất vô nhị, là những cá thể khác biệt, không ai giống ai và xã hội luôn tồn tại dựa trên sự khác biệt đó. Dựa trên cơ sở lý luận này thì tôi, bạn và tất cả chúng ta luôn là sự khác biệt. Tuy nhiên, dù có lý luận theo cách nào đi nữa thì sự thật hiển nhiên là khi chúng ta đã là những tín hữu Công giáo thì chúng ta đều có một vị Cha chung duy nhất, là Thiên Chúa của chúng ta – Ngài là suối nguồn tình yêu và chúng ta cùng sống trong một cộng đoàn thờ phượng Ngài. 

Hành vi con người được hiểu như là một yếu tố mang tính xã hội và được hình thành trong quá trình hoạt động sống và hoạt động giao tiếp của con người. Như vậy, hành vi con người hoàn toàn có thể thay đổi được. Chúng ta chẳng ai là người hoàn thiện, và mỗi người trong chúng ta không ít thì nhiều luôn tồn tại những hành vi tiêu cực cần thay đổi để bản thân mỗi người chúng ta được trở nên tích cực hơn mà cụ thể như việc “Chúng ta hãy nói không với hành vi sử dụng điện thoại trong nhà thờ”. Nếu trong một lúc nào đó, tôi hoặc bạn cần chờ đợi một thông tin quan trọng cho mình thì trước khi bước vào nhà thờ, chúng ta hãy điều chỉnh chiếc điện thoại của mình ở trạng thái im lặng, vì thời gian Thánh lễ cũng chỉ khoảng một giờ đồng hồ mà thôi bạn ạ! Có thể rằng, mỗi tuần chúng ta cũng chỉ đến với Chúa một giờ đồng hồ, thế nên chúng ta còn quá nhiều thời gian với chiếc điện thoại di động của mình! Thiết nghĩ, việc tận hưởng bầu khí thiêng liêng một cách trọn vẹn trong một giờ với Chúa sẽ là điều thiết thân của mỗi người chúng ta.

Một hành động quá dễ dàng để chúng ta nhấc điện thoại lên nghe. Thế nhưng chúng ta lại quên mất rằng, chúng ta đang nghe điện thoại ở đâu?

Sự chuẩn mực về một lĩnh vực nào đó trong đời sống xã hội vẫn luôn có những quy tắc và văn hóa ứng xử chung. Không ngoại lệ, môi trường Tôn giáo cũng như vậy, thậm chí sự chuẩn mực trong đời sống Giáo hội có những lúc đòi hỏi chúng ta cần phải hy sinh nhiều hơn và chúng ta tin rằng, chẳng ai có thể đánh giá sai về chúng ta khi chúng ta chưa nghe điện thoại, hoặc khi chúng ta chưa kịp nhắn tin phản hồi.

Như vậy, bạn và tôi hãy cùng cầu nguyện để xin Chúa cho mình biết hy sinh quảng đại, biết nhận thức rằng, những chiếc điện thoại di động chỉ là phương tiện chứ không phải là sự cứu cánh. Thiếu chiếc điện thoại di động, chúng ta vẫn có thể sống một cách bình thường nhưng thiếu Chúa e rằng sẽ là nỗi bất hạnh của mỗi chúng ta.

Bạn và tôi hãy cùng nhau thực hiện thao tác tắt nguồn hay điều chỉnh chiếc điện thoại của mình ở trạng thái im lặng trước khi bước vào nhà thờ. Hành vi này tưởng chừng quá đơn giản nhưng lại là động lực lớn lao góp phần tạo ra một không gian Tôn giáo trang nghiêm, sùng kính. 

Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện bạn nhé!

Joseph Nguyễn

Advertisements

Đức tin của giới trẻ trong đời sống hôm nay

Nhân loại đã bước vào thế kỷ XXI, một thế kỷ được xem là sự mở đầu kỷ nguyên của thời đại văn minh trí tuệ, hay còn gọi là thời đại của những phát minh khoa học và kỹ thuật đã làm cho cuộc sống con người ngày được nâng cao.

Đây là cơ hội cho mọi người, đặc biệt là giới trẻ chúng ta – không chỉ tự khẳng định mình mà còn biểu lộ mạnh mẽ khát vọng tiến xa hơn nữa! Bên cạnh đó, giới trẻ ngày nay đang đứng trước cơn khủng hoảng về các giá trị luân lý, đạo đức và đang có nguy cơ loại Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống. Vấn đề này, không chỉ là sự lo lắng của các bậc làm cha mẹ mà còn là thách đố của những người có trách nhiệm…

1. Thực trạng sống đức tin của giới trẻ hiện tại

Ngày nay, nhiều bạn trẻ sống đức tin rất vững vàng, họ không những siêng năng tham dự Thánh lễ các ngày Chúa nhật mà cả những ngày thường. Họ không chỉ sống hình thức bề ngoài mà cả nội tâm bên trong. Có những bạn vào mỗi thứ Sáu hằng tuần còn ăn chay, dành tiền bố thí cho người nghèo. Tôi được một bạn chia sẻ: “Hằng tuần, em ăn chay không chỉ để thông phần với Chúa mà còn cơ hội giúp đỡ người nghèo”.

Hơn nữa, tại các giáo xứ, giới trẻ đã và đang tham gia tích cực vào các hội đoàn, chẳng hạn như sinh viên Công giáo, huynh trưởng, giáo lý viên, ca đoàn… Qua đó, nhiều bạn không chỉ được học hỏi, đào sâu và cảm nghiệm được giá trị của Lời Chúa mà còn đem ra thực hành. Bạn Hạnh – sinh viên năm thứ hai Đại học Thủ Dầu Một – cho biết: “Quả thực, từ khi tham gia vào nhóm sinh viên Công giáo, em cảm thấy đức tin của mình ngày càng vững vàng hơn, nhất là khi gặp khó khăn thử thách, em được các cha và bạn bè trong nhóm chia sẻ, nâng đỡ”. Đồng thời, một số bạn trẻ đã trở thành những cộng tác viên rất đắc lực trong công tác tông đồ và những hoạt động từ thiện của giáo xứ mình.

Thế nhưng, vẫn còn một số bạn trẻ ngày nay làm cho chúng ta không khỏi thất vọng và lo lắng cho thế hệ tương lai…Các nhà lãnh đạo tôn giáo rất lo ngại trước vấn đề đạo đức của giới trẻ bị sa sút!

Tại một số xứ đạo, các bạn trẻ đi lễ đang giảm dần một cách trầm trọng, nhiều bạn trẻ ngày nay coi việc đi lễ là một gánh nặng. Đi vì bổn phận, hoặc vì gượng ép. Họ đến nhà thờ là do cha mẹ thúc giục, không đi không được, hoặc vì không đi sợ mắc tội chứ không vì niềm tin và lòng mến. Họ có mặt ở nhà thờ nhưng không hề ý thức mình đang có mặt ở đó để làm gì, chỉ mong sao giờ lễ mau kết thúc. Một số bạn đi tham dự Thánh lễ, cha xứ hỏi bài Tin Mừng mới đọc xong Chúa Giêsu nói gì? Họ không sao trả lời được. Bởi vì, họ không chú ý lắng nghe, ngồi trong nhà thờ nhưng tâm trí lại nghĩ đến những việc bên ngoài. Thậm chí, một số khác còn đi lễ “ôm”, một cách gọi hơi lạ nhưng nói lên được thực trạng hiện nay của một số bạn trẻ. Họ đứng ngoài đường dự lễ và từng cặp ngồi trên xe gắn máy thân mật quá trớn nơi công cộng, đùa giỡn, chuyện trò, chơi game trên điện thoại di động… chẳng quan tâm Thánh lễ đang đến đâu và chủ tế đang làm gì, chỉ biết có người ra về là họ nổ máy chạy thẳng…

Và vẫn còn những điều đáng buồn khác, nhiều bạn trẻ ngày nay sống đức tin rất hời hợt. Có dịp tiếp xúc với các bạn trẻ đang học lớp giáo lý hôn nhân, tôi thật ngỡ ngàng về một số đông không biết gì về giáo lý căn bản, ngay cả những kinh đọc hằng ngày họ cũng không thuộc. Họ mang danh nghĩa là đạo gốc nhưng dường như họ theo đạo chủ yếu làm cho cha mẹ vui lòng, không ý thức mình là người Kitô hữu. Một bạn trẻ nói: “Những việc như đi nhà thờ, đọc kinh và cầu nguyện chỉ là do thói quen, cũng như do áp lực của những người thân”. Như vậy, hơn bao giờ hết, ngày nay, đức tin của giới trẻ chúng ta đang xuống dốc trầm trọng. Ở một vài giáo xứ, số lượng người trẻ đi học giáo lý ngày càng ít đi. Và người ta không còn thấy bóng dáng bạn trẻ đi tham dự Thánh lễ hằng tuần. Và nếu có đi, thì ghế ngồi của họ là “xe ôm”, hoặc tụ tập thành nhóm đứng ngoài lề trò chuyện, hút thuốc cho qua giờ lễ… Một người mẹ chia sẻ: “Mỗi lần tôi nhắc nhở đứa con trai đi tham dự Thánh lễ, nó trả lời rằng: “Thời đại này, đến nhà thờ làm gì hả mẹ? Chỉ cần mình tin có Chúa là đủ. Mẹ thử nghĩ xem, mấy đứa bạn con có đi lễ đâu mà nhà nó vẫn giàu có đấy thôi”.

2. Nguyên nhân dẫn đến giảm sút đức tin của giới trẻ

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng giảm sút đức tin của giới trẻ nhưng vì giới hạn của bài viết, tôi chỉ xin nêu ra một vài lý do sau đây:

2.1. Nguyên nhân bản thân

Do ảnh hưởng của các “căn bệnh chủ nghĩa”: chủ nghĩa tự do (thích làm gì thì làm), chủ nghĩa cá nhân (chỉ biết sống cho mình mà không cần quan tâm đến những người khác), chủ nghĩa hưởng thụ (thích tiêu xài, hưởng lạc thú, thỏa mãn bản thân, tận hưởng sung sướng), chủ nghĩa duy lợi (lợi dụng người thân bạn bè, cái gì tốt thì giữ cho mình còn cái gì xấu thì trút lên người khác, đánh giá cuộc sống theo những món lợi), chủ nghĩa tương đối (tất cả chỉ là tương đối: con người cũng tương đối thôi, học cũng tương đối thôi, tình yêu cũng chỉ tương đối thôi, Thiên Chúa cũng tương đối thôi, đạo nghĩa cũng tương đối thôi…) Chính vì thế mà tình tương thân tương ái, việc chia sẻ trong cuộc sống của họ đang dần mất đi. Giờ đây, vật chất đối với họ là trên hết, nên hậu quả là họ dễ dàng chểnh mảng, bỏ bê việc chăm lo đời sống thiêng liêng, là bổn phận rất cần thiết cho đời sống tâm linh của người mang danh Kitô hữu. Đồng thời, do các bạn sống xa gia đình, xa người thân, nên không có ai dạy dỗ bảo ban. Hơn nữa, khi còn ở nhà, họ thường được cha mẹ động viên nhắc nhở việc thiêng liêng như đi lễ, chịu các phép bí tích, còn bây giờ thì không những chẳng có ai nhắc nhở, mà còn bị bạn bè lôi kéo rủ rê vào chỗ vui chơi, giải trí; hoặc các bạn phải sống xa nhà thờ nên việc đi lễ trở nên khó khăn, nặng nề.

2.2. Nguyên nhân từ gia đình

“Gia đình là Giáo hội tại gia, là trường học tự nhiên và căn bản trong nền giáo dục Kitô giáo”[1]. Thế mà nhiều gia đình trẻ ngày nay, việc cha mẹ dạy dỗ con cái sống đức tin là điều hiếm có. Ngay cả việc đọc kinh sáng tối cũng chẳng mấy ai giữ. Việc giáo dục đức tin cho con cái phó mặc cho nhà thờ, giáo xứ. Có những cha mẹ vì quá nhiều việc nên không có thời gian nghĩ đến Chúa; thậm chí, một số cha mẹ còn không muốn cho con đi học giáo lý mà bắt con đi học thêm hay ở nhà học bài vì lý do bài vở quá nhiều. Cũng có một số cha mẹ cho con đi học giáo lý nhưng không quan tâm con học ra sao, nhiều khi con nói đi học giáo lý nhưng lại trốn đi chơi game, đi trơi với bạn bè…

“Gia đình là tế bào căn bản của xã hội và Giáo hội” đó là câu nói mà nhiều người đã biết. Nhưng xem ra nhiều gia đình ngày nay không những không chú trọng điều này mà còn chẳng quan tâm đến việc xây dựng nếp sống trong gia đình, cha mẹ thiếu gương mẫu về đạo đức, về lối sống và không lo dạy bảo con cái biết Chúa, dạy con cách làm dấu, đọc kinh; thậm chí, một số cha mẹ còn không thuộc kinh. Theo thạc sĩ tâm lý nữ tu Hồ Thị Hạnh cho biết: “Một trong những nguyên nhân dẫn đến giảm sút đức tin ở giới trẻ là do sự giáo dục của gia đình còn quá lỏng lẻo, ít quan tâm tới các em”. Hơn nữa, nhiều gia đình không có thói quen dành thời gian để đọc kinh hay cầu nguyện chung. Vì thế, con cái không ý thức được tầm quan trọng của cầu nguyện cũng như việc đọc kinh chung.

2.3. Nguyên nhân từ giáo xứ

Một số giáo xứ chưa quan tâm việc giáo dục đức tin cho các bạn trẻ. Có những giáo xứ chỉ có phòng học giáo lý sơ sài, không trang thiết bị học tập, cha xứ chưa quan tâm đến giáo dục đức tin cho các bạn trẻ một cách đúng mức. Đồng thời, giáo xứ không tạo điều kiện cho các bản trẻ có cơ hội tham gia vào các hoạt động trong giáo xứ.

Kinh nghiệm cho thấy rất rõ những thiệt thòi do việc giới trẻ không được huấn luyện đức tin một cách kỹ càng trong giáo xứ vì thiếu vắng linh mục trong một thời gian dài. Giáo xứ chỉ có thể tổ chức các lớp giáo lý, đủ “lẽ đạo” cho các em xưng tội và rước lễ lần đầu. Vì thiếu giáo lý viên, việc dạy giáo lý cho trẻ em được phó thác cho những ông trùm, bà trùm. Việc huấn luyện đức tin dừng lại sau khi các em đã xưng tội và rước lễ lần đầu. Đối với bạn trẻ nhập ngũ hoặc thoát ly gia đình, vốn kiến thức ít ỏi về giáo lý sẽ bị mai một rất nhanh. Đó là lý do tại sao nhiều bạn trẻ bỏ đạo sau một thời gian ngắn rời khỏi giáo xứ.

Mặt khác, giới trẻ không chỉ chú trọng về kiến thức xã hội, mà còn cưu mang những ưu tư, thao thức xây dựng giáo xứ, Giáo hội theo cách trẻ trung và ao ước dấn thân thực hiện sứ vụ tông đồ của mình. Tuy nhiên, lòng can đảm lãnh nhận trách nhiệm này, không được các vị chủ chăn, các bậc làm cha mẹ lắng nghe và đón nhận. Xin trích dẫn thư của một bạn trẻ như sau: “Cha muốn nghe người trẻ, nhưng lại chẳng hề tạo cho người trẻ một cơ hội để nói. Cha đối với người trẻ, xa lạ và uy quyền lắm. Cha muốn chúng con cộng tác, nhưng lại ngại tuổi tác và kinh nghiệm non trẻ của chúng con. Con thiết nghĩ rằng, không thử một lần, không té ngã, sẽ chẳng bao giờ có kinh nghiệm, và rồi người trẻ mãi mãi vẫn chỉ đứng ngoài lề mà thôi.”[2] Hơn nữa, một số cha xứ không có sự đồng cảm với giới trẻ, chỉ biết dùng uy quyền của mình để nói, thì chính nơi tòa giảng, vị trí cao trọng của các vị linh mục, đã làm cho người trẻ cảm thấy các ngài thiếu gần gũi, còn bản thân người trẻ bị lạc lõng ngay trong nhà của cha mình.

2.4. Nguyên nhân từ xã hội

Giới trẻ ngày nay đang bị thử thách bởi những cám dỗ của phong trào, của một nhóm người. Họ chạy đến Đức Mẹ hay các Thánh khi gặp đau khổ, họ nghe ở đâu có dấu lạ hay Đức Mẹ hiện ra là họ tò mò chạy đến xem bằng được, nhưng tại nhà thờ, nơi có Chúa đang ngự trên bàn Thánh, nơi nhận được ơn phúc dồi dào, thì họ lại không đến?

Bên cạnh đó, do khoa học phát triển làm cho con người trở nên thực dụng hơn, và họ cũng đòi những gì họ tin phải sờ được thấy được, kiểm chứng được mới tin. Chẳng hạn cầu nguyện cứ đòi phải Chúa nhận lời ngay, Chúa chưa đáp ứng thì bỏ nhà thờ. Đồng thời, do ảnh hưởng của thời đại toàn cầu hóa, giới trẻ hôm nay dường như đang khao khát chờ đợi một điều gì đó khác hơn so với những lối cử hành Thánh lễ buồn tẻ. Điều này có thể thấy rõ vào những lễ Chúa nhật, một số bạn trẻ thường đi tới các giáo xứ có Thánh lễ long trọng, bài giảng thật hấp dẫn và sống động, ca đoàn hát hay… dễ thu hút họ. Linh mục An-Phong-sô Phạm Gia Thụy, CSSR cho biết: “Do đời sống tục hóa làm cho giới trẻ đánh mất cảm thức về đời sống tâm linh nên họ không thiết tha đến với Chúa nữa”.

Có thể nói, lối sống của thời toàn cầu hóa là lối sống mở. Quan niệm về luân lý cũng biến đổi nhiều so với sự đổi thay của môi trường sống là nơi diễn ra những khác biệt về kinh tế xã hội, chủng tộc, văn hóa giới tính,v.v. tạo nên những thách đố khác nhau, gây ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống đức tin của giới trẻ chúng ta. “Một Giám mục Á Châu có lý khi ví toàn cầu hóa như một luồng gió mát lạnh đem đến nhiều lợi ích và thỏa mái, mà chúng ta cần mở rộng cửa để đón nhận. Mặc dù, đôi khi nó cũng mang chứng khí, bão tố và một vài con muỗi”[3]

  1. Để củng cố đức tin

3.1. Về phía bản thân

Để củng cố đức tin, bản thân các bạn trẻ không chỉ cố gắng học hỏi trau dồi về giáo lý, Kinh Thánh mà còn phải sống đức tin một cách sung mãn. Chính Đức Thánh Cha Bênêdictô XVI đã nói: “Các bạn thân mến, tôi mời gọi các bạn hãy tăng cường con đường đức tin của các bạn nơi Thiên Chúa, là Cha của Đức Giêsu Kitô Chúa chúng ta”[4].

Hơn nữa, các bạn siêng năng tới với Chúa, nhất là đến với bí tích Thánh Thể và bí tích Giải Tội, chúng ta sẽ gặp gỡ được Đấng mà chúng ta ngày đêm tôn thờ và hết lòng yêu mến, tha thứ cho chúng ta. Chân phước Gioan Phaolô II đã nói: “Hỡi các bạn trẻ thân mến, hãy học “nhìn thấy”, “gặp gỡ” Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể, tại đó Ngài hiện diện và gần gũi đến độ trở nên lương thực cho hành trình của chúng ta; trong bí tích Thống Hối, qua đó Chúa biểu lộ lòng từ bi của Ngài bằng cách ban ơn tha thứ”. Ngài còn nói: “Các bạn trẻ thân mến, các con hãy tự dấn thân làm nên Giáo hội. Vì thế, các con càng đi sâu vào hiệp thông với Chúa Giêsu: nhờ phụng vụ, giáo lý đời sống huynh đệ trong cộng đoàn. Các con hãy khiêm tốn và quảng đại tham gia các sinh hoạt của giáo xứ, các đoàn thể”[5].

Bên cạnh đó, các bạn hãy noi gương các Thánh là những người đã đổ ra đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ đức tin của mình. Chẳng hạn như Chân Phước Anrê Phú Yên đã dâng hiến cả tuổi trẻ của mình để bảo vệ đức tin. Trong hạnh các thánh, chúng ta có nhiều tấm gương của các thánh đã xây dựng cuộc sống của họ trên Lời Chúa. Tổ phụ Abraham là người đầu tiên trong số những người ấy. “Cha chúng ta trong đức tin” đã vâng phục Thiên Chúa, Đấng đã yêu cầu ông rời bỏ quê hương để tiến bước về một xứ xa lạ. “Abraham đã tin Thiên Chúa, và điều này làm cho ông được coi là công chính, và ông được gọi là bạn của Thiên Chúa” (Gc 2,23).

Vì Thiên Chúa là Tình Yêu cho nên “tin” là phải “yêu”, yêu người như Chúa yêu ta. Mời các bạn trẻ cùng nhìn vào con người thật của Stêphanô: Khi chấp nhận bị người ta xử tử bằng cách ném đá để làm chứng cho niềm tin vào Đức Giêsu, trước lúc trút hơi thở cuối cùng, thánh nhân đã ngước mắt lên trời mà nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này” (Cv 7,60). Mời các bạn trẻ chiêm ngắm cô thiếu nữ Maria Goretti, sau khi bị kẻ cuồng dâm 20 tuổi Alessandro đâm nhiều nhát dao vào người vì chống trả, đã nói: “Vì tình yêu Chúa Giêsu, tôi tha thứ cho anh ấy và muốn anh ấy sẽ ở trên Thiên Đàng với tôi.” Mời các bạn trẻ nhìn vào con người linh mục Maximilian Kolbe đã tình nguyện chịu chết thay cho một người tù không hề quen biết trong trại tập trung Đức Quốc Xã năm 1941. Cuối cùng, mời các bạn trẻ chứng kiến hình ảnh Chân Phước Gioan Phaolô II, đích thân xin nhà cầm quyền Ý tha cho người đã ám sát mình là Mehmet Ali Agca và vào tù thăm anh ta để nói với anh rằng: “Tôi tha thứ cho bạn.”

Một tình yêu thật sự phải xuất phát từ trái tim chỉ mong muốn điều tốt lành và hạnh phúc cho tha nhân. Đó là cách các bạn sống đức tin và thể hiện niềm tin cho thế giới hôm nay. Hãy để lời Chúa triển nở trong lòng chúng ta: “Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13,34).

3.2. Về phía gia đình

Gia đình đóng vai trò rất quan trọng trong việc giúp các bạn trẻ sống đức tin một cách sung mãn. Một gia đình mà trong đó cha mẹ và mọi người sống đạo đức, thánh thiện biết yêu thương lẫn nhau thì con cái sẽ noi gương cha mẹ. Hơn nữa, con cái cần được lớn lên trong bầu khí đức tin sống động của gia đình: “Thường xuyên nghe những lời cầu nguyện của cha mẹ, được cha mẹ dạy dỗ cầu nguyện, được nhắc nhở về những ơn lành thánh và sự hiện diện của Chúa, được động viên học hỏi giáo lý, tham dự Thánh lễ, sinh hoạt hội đoàn, được chứng kiến đời sống đức tin cụ thể qua những chọn lựa yêu thương và hy sinh cho nhau mỗi ngày, con cái sẽ thấm nhuần lối sống đức tin đó vào cuộc sống của riêng nó trong xã hội. Nhiều người trưởng thành hiện nay rất xúc động khi nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu của mình được cha mẹ dạy cúi đầu trước bàn thờ, bắt tay dạy làm dấu thánh giá: “Khi con đặt tay trên trán, con hãy nghĩ đến Chúa là cha dựng nên con, khi con đặt tay trên ngực là chỗ trái tim con dục lòng mến Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm người, khi con đặt tay bên trái và bên phải, con nghĩ đến Chúa Thánh Thần, xin Ngài ban sức mạnh phù hộ con, khi đọc Amen, con xếp hình Thánh Giá và hôn lấy ơn cứu độ của con. Lòng đạo đức bình dân đã tạo nên bầu khí đức tin bao trùm cả một ngày sống của gia đình”[6].

Bên cạnh đó, cha mẹ không chỉ có bổn phận giáo dục đời sống đức tin cho con mình mà còn giúp con cái nhận ra hạnh phúc được làm con Thiên Chúa. Chân Phước Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã nói: “Nếu các bạn trẻ, các con của chúng ta chưa nhận ra hạnh phúc được làm con Thiên Chúa, được sống dưới sự hiện diện của Ngài, và chưa cảm nghiệm được tình yêu cứu độ của Đức Kitô thì bổn phận cha mẹ chưa hoàn thành. Vì thế, các bậc cha mẹ cần khuyên bảo, tạo điều kiện cho con cái đào sâu đức tin qua các lớp giáo lý”. Hơn nữa, trong sứ điệp ngày Quốc tế Giới trẻ 2011, Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI có nói: “Học hỏi giáo lý bằng niềm đam mê”. Ngài thúc giục giới trẻ vì họ phải được bén rễ sâu trong đức tin của cha mẹ để chống lại sự cám dỗ của thời đại và tránh dùng những vết thương mới nhất gây ra cho cộng đồng các tín hữu bằng sự ác và tội lỗi bên trong, thậm chí trong trái tim của Giáo hội, như là một nguyên cớ để chạy trốn Thiên Chúa”.

3.3. Về phía giáo xứ

Giáo xứ đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng và hun đúc đời sống đức tin cho giới trẻ. Nhiều bạn trẻ mong muốn giáo xứ nên quan tâm và nâng đỡ các bạn trẻ nhiều hơn. Đồng thời, giáo xứ nên tổ chức các lớp giáo lý cho các bạn trẻ. Thư Chung của Hội đồng Giám mục Việt Nam năm 1992 có nói: “Ngoài ra, cần có những lớp giáo lý cho người trẻ để họ phát triển đời sống đức tin phù hợp với đà tiến của họ trong cuộc sống, và những khóa dự bị hôn nhân để giúp họ xây dựng những gia đình Công giáo gương mẫu. Phải đặc biệt chú ý đến những người học lên bậc đại học, để giúp họ phát triển sự hiểu biết và đời sống đức tin cho phù hợp với trình độ trí thức của họ”.

Hơn nữa, giáo xứ nên có những buổi học hỏi, hội thảo, thuyết trình về đời sống đức tin hoặc những cuộc thi tìm hiểu về giáo lý. Thiết nghĩ qua những buổi này, các bạn sẽ có cơ hội không những củng cố đức tin của mình mà còn là cơ hội cho các bạn học hỏi giao lưu với nhau.

Mặt khác, cha xứ nên quan tâm tạo điều kiện cho các bạn trẻ trong việc sống và làm chứng cho đức tin. Tôi được biết một số cha xứ đã có những sáng kiến rất hay, ngài liên lạc với cha xứ nơi các bạn trẻ di dân trong giáo xứ đang học tập và làm việc ở đó để nhờ cha xứ nơi đó giúp đỡ và thỉnh thoảng cha xứ ghé thăm và động viên các bạn. Hơn nữa, cha còn thành lập nhóm để cho các bạn tiện liên lạc và nâng đỡ nhau.

3.4. Về phía Giáo hội

Giáo hội nên tạo mọi điều kiện cho giới trẻ có môi trường sinh hoạt. Hơn nữa, Giáo hội cũng ý thức rằng, để có một cộng đồng nhân loại như lòng mong ước, sự quan tâm giáo dục cho thế hệ tương lai phải đứng hàng đầu; giới trẻ là tương lai của của Giáo hội. Đồng thời, giới trẻ cũng là chủ nhân tương lai của nhân loại, “Vì thế mà cả xã hội cũng như Giáo hội đều phải quan tâm đến giới trẻ, để giúp họ đảm nhận lấy vai trò hôm nay và ngày mai của họ trong xã hội và Giáo hội” .

Bên cạnh đó, muốn đạt được một giáo dục mục vụ giới trẻ tốt, chúng ta cần hiểu biết người trẻ; nhất là muốn lãnh đạo người trẻ, chúng ta cần đi sâu vào đời sống người trẻ hơn, vì “vô tri bất mộ”. Và như thánh Gioan Don Bosco nói: “Hãy làm bạn trẻ hiểu rằng chúng ta yêu mến họ, rồi họ sẽ thực hành điều chúng ta muốn”. Hơn nữa, chúng ta vui mừng và hy vọng vào một lớp trẻ, lớp tuổi teen năng động, nhiệt thành, có thiện chí và yêu mến Giêsu, thần tượng của giới trẻ mọi thời. Trong niềm vui và hy vọng ấy, chúng ta cần thêm sáng kiến để có cơ hội giới thiệu gương mặt Đức Kitô – một người trẻ hôm qua, hôm nay và mãi mãi cho giới trẻ.

Kinh nghiệm rõ các vấn đề trên, các giám mục đã khuyến khích giới trẻ chăm lo trau dồi kiến thức và đạo đức, như một điều kiện cần thiết để bước vào tương lai với những đóng góp hữu hiệu cho xã hội và Giáo hội: “Giới trẻ hôm nay thế nào thì Đất nước và Giáo hội Việt Nam ngày mai sẽ như vậy… Để xây dựng tương lai cho Đất nước và Giáo hội, các bạn cần trau dồi đạo đức và trí thức hầu tích cực phục vụ hơn. Các bạn nên nhớ rằng khi cầu tiến trong lãnh vực học thức, thì cũng phải cầu toàn trong lãnh vực nghề nghiệp để có thể phục vụ với tinh thần khiêm tốn vô vị lợi. Thời nào cũng cần đến những con người tài đức và trung hiếu, luôn biết coi trọng chữ tín”

Tóm lại

Để kết thúc bài viết, tôi xin mượn lời của Đức cha Phụ tá Phêrô Nguyễn Văn Khảm nhắn nhủ các bạn trẻ trong dịp Đại hội Giới trẻ hạt Gia Định: “Giới trẻ chúng con nên sống có ý thức và trân trọng giữ gìn đức tin, dưới tác động của Chúa, tất cả mọi người cố gắng sống tốt hơn, góp phần tích cực vào công cuộc loan báo Tin Mừng của Chúa Kitô cho mọi người như lời thánh Phaolô: Chúng tôi không rao giảng chính mình, mà chỉ rao giảng Đức Kitô Giêsu là Chúa” (2Cr 4, 5)”[7]. Hơn nữa, các bạn nên cố gắng học hỏi và tự trau dồi về đời sống đức tin. “Xin gởi đến các bạn câu nói để đời của cố Tổng thống Mỹ Kennedy: “Đừng hỏi đất nước đã làm gì cho bạn, nhưng hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho đất nước”. Chúng ta có thể thay chữ “đất nước” trong câu đó bằng chữ “Giáo hội” và chúng ta sẽ có một câu tương tự: “Đừng hỏi Giáo hội đã làm gì cho bạn, nhưng hãy tự hỏi bạn đã làm gì cho Giáo hội”. Hãy dùng hết năng lực, nhiệt tâm và sáng kiến của bạn cộng tác cho giáo xứ của các bạn mỗi ngày một tốt hơn ”[8].

[1] Thư chung/HĐGMVN. năm 2007, số 28
[2]X. Người trẻ mong gì nơi Thánh Lễ-giáo lý-linh mục, truy cập, ngày 11/04/2011,www.vietcatholic.net.
[3] Chia sẻ, số 46, liên tu sĩ TPHCM, tr 53
[4] Sứ điệp ngày quốc tế giới trẻ 2011 của Đức Thánh Cha Benedicto 16.
[5] Gioan Phaolô II, Giải đáp thắc mắc các bạn trẻ ở Slovenia, ngày 15/08/1996.
[6] X. Giáo phận Phú Cường, tài liệu học hỏi năm mục vụ 2008, tr 22.
[7] x. Đức tin và cuộc sống, truy cập, ngày 06/02/2011,www.tgpsaigon.net

[8] x. Người trẻ mong gì nơi Thánh Lễ-giáo lý-linh mục, truy cập, ngày 11/04/2011,www.vietcatholic.net.

Tu sĩ Lôrensô Vũ Văn Trình

Làm thế nào để phát video trực tiếp trên YouTube

Nếu các bạn đang muốn phát video trực tiếp về 1 sự kiện hoặc 1 khoá học đến đông đảo cộng đồng mạng xã hội YouTube nhưng đang gặp “khó khăn” trong việc thực hiện. Đừng lo lắng! Chúng tôi sẽ hướng dẫn các bạn cách phát 1 video trực tiếp cũng như công tác quảng bá cho video của các bạn trong bài viết sau đây.

Kiểm tra điều kiện phát trực tiếp của tài khoản

Bước 1: Các bạn click vào tên tài khoản hoặc logo kênh ở góc trên bên phải, chọnCreator Studio

Click Creator Studio

Bước 2: Trong cột Creator Studio bên tay trái, các bạn chọn Kênh

Click chọn kênh

Bước 3: Các bạn kéo xuống dưới, tìm mục Phát trực tiếp. Nếu các bạn thấy dòng chữ Bạn có thể phát trực tiếp nghĩa là tài khoản của bạn được quyền phát video trực tiếp

Phát trực tiếp

Một số nguyên tắc phát video trực tiếp trên YouTube

  1. Bắt đầu thử nghiệm không dưới 2 tuần trước thời điểm diễn ra sự kiện của bạn để đảm bảo tất cả mọi thứ diễn ra bình thường.
  2. Hoàn thành thử nghiệm từ đầu đến cuối sự kiện của bạn trước ít nhất 24 giờ. “Từ đầu đến cuối” có nghĩa là thử nghiệm của bạn phải mô phỏng chính xác sự kiện trực tiếp của bạn bao gồm toàn bộ kịch bản sản xuất.
    • Thử nghiệm ít nhất 30 phút liên tục.
    • Thử nghiệm tất cả các nguồn video.
    • Tất cả camera, hình ảnh đồ họa và quảng cáo chèn vào video phải được xem trong luồng.
    • Thử nghiệm tất cả các nguồn âm thanh
    • Tất cả micrô, quảng cáo âm thanh chèn và bộ trộn phải nghe được trong luồng.
    • Đừng quên kiểm tra đồng bộ hóa sau.
    • Thử nghiệm tất cả tốc độ bit/độ phân giải mà bạn dự định phát trực tuyến.
  3. Luôn mã hóa trên máy chuyên dụng bằng CPU lõi kép trở lên và có tốc độ nhanh. Nếu bạn đang sử dụng máy tính xách tay làm bộ mã hóa thì bạn đừng sử dụng máy tính xách tay của mình cho bất kỳ công việc nào khác.
  4. Kết nối bộ mã hóa của bạn với một kết nối Internet cứng không dưới 1,5Mbpsbăng thông ngược tuyến nhất quán. Bạn nên dùng riêng kết nối này cho luồng trực tiếp của mình.
  5. Kiểm tra kỹ mạng của bạn: Thử nghiệm bằng cách sử dụng chính các mạng và ISP sẽ được sử dụng cho sự kiện trực tiếp. Thử nghiệm dưới cùng một tải mạng được yêu cầu trong sự kiện.
  6. Bất cứ khi nào có thể, bạn nên có một bộ mã hóa dự phòng. Điều này có nghĩa là có hai bộ mã hóa riêng biệt trên hai mạng riêng biệt phát trực tuyến tới các điểm nhập riêng biệt (chính và dự phòng).
  7. Xóa nội dung bên thứ ba: Nếu bạn quyết định đưa nội dung bên thứ ba vào luồng trực tiếp, bạn phải xin cấp quyền sử dụng và kiếm tiền từ nội dung này trên YouTube.
  8. Không phát trực tuyến sau tường lửa: Đảm bảo bạn có một kết nối mở tới Internet.

Quảng bá sự kiện trực tiếp của bạn

  • Lên lịch sự kiện của bạn ít nhất 48 giờ trước khi phát trực tiếp
  • Liên kết tài khoản Google+, FacebookTwitter với kênh của bạn bằng cách truy cập Kênh của tôi, nhấp vào nút “Chỉnh sửa liên kết” bên cạnh phần hình ảnh kênh.
  • Cho phép nhúng trên tab Cài đặt nâng cao để người khác có thể phân phối cho bạn. Sử dụng URL nhúng để hiển thị sự kiện trên trang web của bạn. Gửi các liên kết đến các blog có thể muốn hiển thị nội dung của bạn.
  • Tạo sự kiện trên Google+ và mời các vòng kết nối của bạn xem luồng trực tiếp. Bạn có thể thêm liên kết sự kiện dưới Cài đặt nâng cao.
  • Liên kết kênh của bạn với trang web của bạn dưới Cài đặt tài khoảnCài đặt kênhNâng caoTrang web liên kết. Điều này sẽ giúp chúng tôi cải tiến chất lượng kết quả tìm kiếm của mình và xác minh kênh của bạn là đại diện chính thức cho thương hiệu của bạn trên YouTube.
  • Tạo một đoạn giới thiệu kênh hoặc quảng cáo xem trước video để quảng bá sự kiện của bạn.
  • Lưu trữ sự kiện trực tiếp ngay sau khi hoàn tất.
  • Tạo các clip sự kiện bằng lưu trữ trên máy tính, tải lên và sắp xếp thành các danh sách phát.

Các bước thực hiện phát trực tiếp trên YouTube

Bước 1: Cũng trong mục Creator Studio, các bạn chọn Phát trực tiếp rồi chọn tiếp Sự kiện >> Tạo sự kiện trực tiếp

Tạo sự kiện trực tiếp

Bước 2: Các bạn điền tên và miêu tả về sự kiện trực tiếp của mình đồng thời nhấp chọn Tuỳ chỉnh rồi nhấn Phát trực tiếp ngay.

Điền tên sự kiện

Bước 3: Trong mục Chọn tốc độ bit …, các bạn chọn Nhập tuỳ chỉnh và click vào Tạo luồng mới trong Chọn luồng

Tạo luồng mới

Bước 4: Các bạn làm như bên dưới

Chọn tên luồng

Bước 5: Trong phần Chọn bộ mã hoá, các bạn chọn FMLE rồi tải file xuống và cài đặt

Chọn bộ mã hoá

Bước 6: Các bạn mở chương trình FMLE mới lên và tick vào 2 ô videoaudiođể bật camera và mic của mình

Chọn video và audio

Bước 7: Các bạn tải xuống cấu hình chính

Tải cấu hình chính

Bước 8: Các bạn mở chương trình FMLE lên và mở file cấu hình vừa tải về

Chọn Open

Bước 9: Quay trở lại YouTube, các bạn chọn Phòng điều khiển trực tiếp

Vào phòng điều khiển trực tiếp

Bước 10: Mở FMLE lên và bấm nút Start để bắt đầu phát

Bấm nút Start

Bước 11: Các bạn Refresh trang YouTube và click Bắt đầu phát trực tuyến

 Bắt đầu phát trực tiếp

Bước 12: Click vào đường link phía trên màn hình sẽ được chuyển tới trang phát trực tiếp

Click vào đường link trên

… như hình bên dưới

Xem trực tiếp trên YouTube

Nếu muốn dừng phát trực tiếp, các bạn nhấn Stop ở chương trình FMLE

Bấm nút Stop

Lưu ý là bạn không thể tiếp tục sự kiện đó nếu đã bấm Stop.

Trên đây là các bước kiểm tra điều kiện, quảng bá video phát trực tiếp trên YouTube cũng như quá trình thực hiện. Từ bây giờ, các bạn đã có thể tự tạo cho mình những sự kiện, khoá học cho mình hoặc tổ chức của mình được rồi nhé.

Chúc các bạn thành công!

Xuân Linh Nguyễn

Suy tư về “TU XUẤT”

Tu xuất tự nó không phải là một bậc sống, nhưng là một thành phần quan trọng trong nhịp sống Giáo hội. Có lẽ, cuộc đời chúng ta không ai hiểu hết được chữ “ngờ”, và vì thế, xuất tu cũng hàm chứa những lý do khó nói lên lời. Đôi dòng tản mạn và những cảm nghiệm riêng tư của tác giả về những người tu xuất có lẽ sẽ là tâm tư của bất kỳ ai đó muốn đồng cảm, muốn yêu thương, muốn sẻ chia với những con người đặc biệt này.
 
Nói về người tu xuất có thật lắm khía cạnh để người ta phải suy nghĩ, bàn luận. Trước hết, có lẽ chúng ta nên khởi đi từ hai tiếng “Ơn gọi”. Ban đầu, nhiều bạn trẻ lắng nghe được tiếng Chúa gọi, họ hăng hái dấn thân vào đời tu với tất cả nhiệt huyết của một con tim căng đầy sức sống. Nhưng rồi, cuộc đời có trăm ngàn lối đi khiến họ không còn giữ được nét trinh trong và nhiệt huyết thuở ban đầu. Giã từ chốn Viện tu, họ nghe theo một tiếng gọi khác và đi tìm cho mình một niềm vui giữa đời thường. Có những người tìm về chốn hồng trần để mong tìm một mái ấm, một niềm hạnh phúc dẫu mong manh nhưng thật đơn thành; có những người can đảm tiếp tục rong ruổi dấn thân trên hành trình dâng hiến đầy cát bụi… Trong số đó, có những người đã nhận ra chân lý sống và họ đã làm trổ sinh hoa trái giữa cuộc đời; nhưng rồi lại cũng không thiếu những người chìm ngập trong cô đơn, thất vọng và bị dòng đời vùi lấp, cuốn trôi.
 
Tại sao cuộc đời người tu xuất lại rơi vào bất hạnh? Nhiều người cho rằng: vì anh đó, chị đó đã ăn cơm nhà Chúa Trời, nay quay gót về với thế gian thì đương nhiên phải chuốc lấy hậu quả. Nghe thoáng qua thật quá phũ phàng, chẳng lẽ Thiên Chúa lại là kẻ dữ dằn và khát máu trả thù đến vậy ư? Chắc chắn không phải thế. Sở dĩ người tu xuất khi trở về đời thường, cuộc sống của họ không mấy hạnh phúc có lẽ vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Khi họ còn sống trong Ơn gọi, họ làm mọi việc đều có chương trình, kế hoạch, mọi sự xem ra an nhàn, thư thái, nay trở về thế gian, họ phải bươn trải với cuộc sống cơm áo gạo tiền, đó là một thử thách lớn lao đối với họ. Hơn nữa, suốt thời gian sống trong Dòng tu hay Chủng viện, người tu chỉ lo trau dồi tri thức để chuẩn bị lãnh chức thánh hay khấn dòng, họ đâu biết mùi thế nhân đoạn trường ra sao? Nay trở về đời thường trăm ngàn sóng gió, bể dâu, sức đề kháng của những con người này sẽ vô cùng mong manh, yếu ớt. Vì thế, họ ít tìm được những cơ hội trong cuộc sống, trong khi cuộc đời lại quá khắt khe đối với họ. Thành ra, người xuất tu khó có thể tìm được cho mình một cuộc sống bình an và hạnh phúc.
 
Ngày nay, người ta nhiều khi có ác cảm và thành kiến nặng nề với người tu ra. Họ cho rằng: việc ông Thầy, bà Sơ giũ áo Dòng ra về lấy vợ, lấy chồng là chuyện chẳng nên. Ngoài việc bị kết án là ham muốn thế gian, xác thịt, lại còn bị gán cho cái tội tày đình là bội ơn nhà Đức Chúa Trời. Bao nhiêu tiền bạc, cơm gạo nuôi ăn giờ đây trở về con số không tròn trĩnh. Họ căm tức người tu ra vì cho rằng: cô, cậu đã bôi gio, chát trấu vào mặt cha mẹ, tiên tổ, ông bà. Thanh danh đang lên như “diều gặp gió” nay chẳng khác chi “lá chuối gặp bão” xác xơ bên đường. Cha mẹ thì khăng khăng dán chặt con mình trên bàn thánh, chôn chân con mình trong chốn Viện tu bằng bất cứ giá nào, nhưng cũng chẳng hay chẳng biết rằng: con mình không có khả năng sống đời Ơn gọi. Họ chỉ biết một điều: việc trở về gia đình sau hành trình tu trì dang dở là chuyện không thể chấp nhận được. Họ cũng đâu biết rằng: việc quyết định ngả sang một Ơn gọi khác không phải là chuyện dễ dàng như người ta vẫn lầm tưởng. Trước khi về đời, người xuất tu đã phải đón nhận sức ép thật khủng khiếp từ phía dư luận, bà con lối xóm. Thật là đáng sợ!
 
Hơn thế nữa, nhiều người xuất tu mang theo suốt cuộc đời mình mặc cảm tội lỗi vì biết mình đã làm hỏng ơn Chúa. Bao nhiêu chữ “giá mà” thế này, “phải chi” thế thế kia cứ đeo bám và ám ảnh trong trí não. Bao nhiêu nước mắt đã lặng lẽ buông xuống dòng đời; bao nhiêu tiếng thở dài não nề trôi theo giọt nắng, giọt mưa; bao nhiêu thất vọng, bao nhiêu chán ngán cuộc đời, bao nhiêu mỏi mòn, tăm tối giăng ngập lối về… Thật xót xa, thật phũ phàng! Mọi sự giờ đây đã quá muộn cho một lời xin lỗi, chỉ còn lại đây những giọt lệ buồn của cay đắng, xót xa. Nỗi đau khiến họ ăn không ngon, ngủ không yên, và vì thế họ cảm thấy bất hạnh và đau khổ. Mọi cánh cửa hy vọng dường như đã đóng chặt khiến họ không còn lối thoát. Cuộc đời thật quá khắt khe với họ.
 
Nói về người tu xuất với biết bao cảm xúc và nghĩ suy, nhưng chúng ta không thể nào không thừa nhận vị trí và vai trò của họ trong Giáo hội và ngoài xã hội. Nhiều người tu xuất đã trở thành cánh tay đắc lực của Cha xứ và của xóm đạo. Các hội đạo đức, các công việc bác ái, các hoạt động từ thiện có thăng tiến được cũng là nhờ phần nhiều vào những con người nhiệt thành này. Họ là những người trí thức, được đào luyện bài bản trong Chủng viện, nơi Dòng tu nên cũng đã trang bị cho mình một sự trưởng thành vừa đủ trước khi đối mặt với cuộc đời. Họ làm việc có cái tâm và trở nên những con người đáng tin cậy trong Cộng đoàn. Vì thế, chúng ta cần đặc biệt tôn trọng, cảm phục và cầu nguyện cho họ, để giúp hăng say và nhiệt thành chu toàn bổn phận làm người Kitô hữu của mình.
 
Đôi dòng suy tư về giới tu xuất không phải là bao che, dung dưỡng, nhưng là tấm lòng trân trọng, cảm thông và tri ân. Thiên Chúa đã dùng họ cách âm thầm để làm việc trong vườn nho của Ngài. Không ít thì nhiều, những việc làm và những hy sinh lớn lao của họ cũng làm cho vườn nho Chúa được trổ sinh hoa trái. Viết về người tu xuất giúp chúng ta có cái bao dung hơn, yêu thương hơn, đồng cảm hơn, vì mọi người dù là ai, dù trong hoàn cảnh nào cũng đều là những con người bất xứng trước mặt Thiên Chúa và ai trong chúng ta cũng cần đến lòng thương xót và ân sủng của Ngài. Đây cũng là một lần giúp chúng ta hâm nóng lại tình yêu với Chúa, hun đúc khát khao dâng hiến của mình. Ước mong sao dù cho bao khó khăn, thử thách, chúng ta cũng hãy luôn trung thành với Chúa đến cùng.
 
                                                                                                    Diệu Tâm, BC 

Cầu nguyện cho sinh viên (2)

    Lạy Thiên Chúa là Cha từ ái.

Cảm tạ Cha đã ban cho chúng con được nhận biết và tin vào Đức Giêsu Con Cha, được lớn lên trong lòng Giáo Hội, được trau dồi tri thức trong môi trường đại học, được liên kết với nhau trong tình bạn và trong lý tưởng phục vụ được rèn luyện nên người trưởng thành về đức hạnh và tri thức hầu có thể tự tin bước chân vào đời.

Chúng con vui sướng biết bao, vì được Cha yêu thương và tin tưởng, vì chúng con đã được chuẩn bị sẵn sàng để lên đường. Nhưng giữa một thế giới đề cao quyền lực và lợi nhuận, một nhân loại say mê thống trị và chiếm đoạt, chúng con cảm thấy nhiều khó khăn và thách đố; chúng con ý thức hơn sức nặng trách nhiệm mà cha đặt nơi từng người chúng con.

Cha muốn chúng con là men, là muối, là ánh sáng cho trần gian. Xin cho chúng con biết hoà nhập để biến đổi môi trường chúng con sống và làm việc, để giới thiệu gương mặt Đức Giêsu cho những người đang thao thức kiếm tìm.

Cha muốn chúng con noi gương Đức Giêsu, chu toàn thánh ý cha trong cuộc sống. Xin cho chúng con mỗi ngày biết múc lấy ánh sáng và sức mạnh từ những phút giây thinh lặng bên cha, từ sự gặp gỡ Đức Giêsu và nhìn lại chính mình.

Cha đã giúp chúng con say mê trau dồi tri thức và chuyên môn, xin giúp chúng con biết đưa ánh sáng đức tin vào tri thức chuyên môn, và biết biến tri thức chuyên môn thành lời tôn vinh cha không ngừng.

Sau cùng, Cha cho chúng con trí tuệ và quả tim, xin làm cho chúng con trở nên người góp phần xây dựng một thế giới ấm no và chan chứa tình người. Cha đã liên kết chúng con trong nhóm bạn sinh viên công giáo và giúp chúng con triển nở trong tình bạn này. Xin Cha duy trì tình bạn của chúng con, nhất là khi chúng con dấn thân vào đời, phân tán mỗi người mỗi nơi.

Ước gì sau một đời yêu thương và phục vụ, chúng con được sống bên Cha và bên nhau trong Nước Trời. Amen.

Cầu nguyện cho sinh viên

 

     Từ khi biết mình được đỗ vào một trường đại học nào đấy, ta tự hào là từ đây mình đã không còn nhỏ nữa. Mình sẽ tập tành bước vào cuộc sống mới đòi hỏi phải tự lập hơn, trưởng thành hơn. Quảng thời gian vài năm sắp tới sẽ là một bước chuẩn bị cho ta để chính thức lăng xả vào xã hội và thế giới với một công việc và một tương lai đang chờ.

Quảng đời sinh viên trôi qua không quá dài, nhưng cũng đủ để các bạn trẻ có thể cảm nhận được hương vị của nó: sẽ phải sống xa nhà, sẽ không được mẹ vỗ về chăm sóc, sẽ không còn được hưởng những giây phút vô tư, phó mặc cho sự đời. Khó khăn nhất là phải đi kiếm chỗ trọ, sao cho vừa tiện nghi, vừa gần trường, và cũng vừa hợp với túi tiền vốn đã hạn hẹp ít ỏi. Lại phải chọn bạn ở chung sao cho hợp tính hợp tình, nâng đỡ nhau, giúp nhau thăng tiến. Phải tự mình đi chợ nấu ăn, phải tự tay lau dọn phòng ốc. Có bệnh tật cũng phải tự mình mua thuốc thang. Sống ở xứ lạ bon chen đông đúc, lần đầu tiên, ta bỗng thấy cô đơn và lạc lõng, dù trước mặt ta dòng người ngược xuôi vẫn luân phiên không ngơi nghỉ.

Thời sinh viên cũng để lại trong ta những kỷ niệm thật nồng ấm thiết tha. Tình bạn nảy sinh khi cùng nhau vượt qua gian khó. Đầu tháng, cả đám hùn tiền đi ăn uống cho thỏa thuê. Cuối tháng, cả lũ tụ lại chia nhau gói mì tôm gần hết hạn. Có khi kẹt tiền vay mượn nhau vài ba đồng bỏ túi. Hay có khi mượn cái áo đẹp để đi hẹn hò với người yêu. Đêm trằng rằm, ta cùng nhau hát ca bên cây đàn guitar cũ kỹ. Dịp sinh nhật, ta mừng bạn chỉ bằng chiếc bánh nhỏ đơn sơ. Từ Bắc, Trung, Nam tụ lại, dường như những khác biệt về giọng nói, văn hóa, tính tình, quan điểm… không còn là rào cản để ngăn chia. Chẳng biết tự khi nào, nỗi niềm của người này cũng là tâm tư của người khác, nỗi đau của người nọ trở thành nỗi trầm buồn của người kia. Ta dường như biết hết tất cả những hàng quán nào rẻ nhất, ngon nhất, có bán những món ăn lạ kỳ nhất.

Cũng chính từ cuộc sống này mà biết bao mối tình đã chớm nở như nụ hoa xuân khoe sắc. Ta không còn cái bồng bột mơ mơ mộng mộng của thuở học trò. Tình cảm ta có với một người thật sự là một tiếng gọi có sức hút mãnh liệt chưa từng có trong đời. Vô tình gặp nhau ngay cửa lớp, nhưng ta có cảm giác như là định mệnh của Tạo Hóa khéo dệt chỉ xe duyên. Ánh mắt ấy, giọng nói ấy, cũng bình thường như bao người khác, sao để lại trong lòng mình một điều gì đấy kỳ lạ đến vô chừng, cứ theo mình mãi, lởn vởn trong đầu mình, xuất hiện cả trong mơ, cả trong những lúc thẩn thơ không mục đích. Nói chuyện với nhau mà cứ nhìn đất nhìn trời, chứ chẳng dám nhìn nhau. Muốn nói với nhau điều gì đấy nhưng khi gặp thì chỉ biết nói đến chuyện trăng sao hay thời tiết. Lỡ có vô tình chạm phải tay nhau, thì cả đêm chỉ nằm cười chứ không thể chợp mắt. Cái thuở lần đầu bắt gặp một tình yêu trong sáng, sao ấn tượng và dạt dào cảm xúc chất chứa ngập trái tim.

Nhưng hơn cả, nơi giảng đường đại học, ta có được cơ hội tiếp cận với những kiến thức mới mang tính thực tiễn hơn. Ta được bồi đắp cho những gì cần thiết để làm hành trang bước vào đời về sau. Những luồng tư tưởng mới làm ta được mở thêm tầm mắt. Những bài học bổ ích giúp ta hiểu về cuộc đời hơn. Ngồi ở giảng đường, ta đã phải lo nghĩ đến tương lai. Bao ước mơ và hoài bão đang chờ. Rồi đây, ta sẽ tung cánh bay đi, sẽ vươn mình đến các chân trời mới, sẽ thực thi những dự án lớn cho cuộc đời. Cuộc đời ta sẽ được thay đổi. Gia đình, bạn bè, bố mẹ ở quê hạnh phúc và hãnh diện vì ta. Sau một khoảng thời gian được đào tạo cơ bản, ta sẽ chính thức bước vào đời. Một trang sử mới đang chờ. Ta đi vào cuộc sống, dốc hết những gì mình được thụ hưởng để dựng xây thế giới, dựng xây xã hội thêm tươi đẹp và bình an.

Lạy Chúa,

Quảng đời sinh viên là một quảng đời thật đẹp, đẹp trong từng những khó khăn và vất vả phải trải qua.

Chúng con xin tạ ơn Chúa vì đã ban cho nhiều người trẻ một ý chí vươn lên để học hành qua bao năm tháng.

Xin dâng lên Chúa tất cả những kỷ niệm đẹp của đời sinh viên, và xin Chúa giúp cho các bạn sinh viên biết tận dụng giây phút này để trau dồi bản thân thật tốt, để có thể trở thành những con người có ích cho xã hội về sau.

Amen.